webmuanha.com - mang đến đến hôm nay ta lại bắt gặp cô vô tình trên đường và tôi vẫn biết rằng bầu trời năm 17 tuổi vẫn quay lại. Cảm giác xót xa sẽ vơi từ tương đối lâu chỉ mãi mãi một niềm vui nhẹ bẫng ngang qua. Đôi môi cứ ngập xong xuôi để thể hiện lời xin kính chào nhưng lại không thể vị điều nào đó chẳng hình dung. Hoàn toàn có thể là do sợ cái im re sợ sự lẩn tránh mà cô đã từng.

Bạn đang xem: Cô gái năm 17 tuổi

*

Đôi lần ta từ bỏ hỏi bản thân ta từ trong sâu thẳm vẫn quên 1 bàn tay đã từng nắm tay năm 17 tuổi chưa? Nó như 1 cơn mưa kéo dãn lê thê cho tận phần nhiều đoạn cuối của một thời son con trẻ rồi từ bỏ gieo vào lòng sự yếu đuối sau một nụ cười nhàn nhạt mang lại trôi qua mau hình láng đang dính víu trái tim ngần ấy năm trời.Điều gì khiến bạn và cô bé năm 17 tuổi của doanh nghiệp buông tay? Cũng chẳng nhớ tháng ngày ấy tuy thế chỉ nhớ rằng cuối hạ ấy là tình yêu lâu nay mà ta bao gồm được. Đến hiện nay lòng chỉ tồn tại hình hình ảnh của một tín đồ con gái. Lúc đó ta gan góc níu tay cô lại cùng nói rằng “Tớ yêu cậu nhiều”. Môi cứ níu môi lại chỉ hoàn toàn có thể buông ra được câu “Tạm biệt cậu cô gái của tôi”. đa số thứ bao quanh như đóng góp sập lại, bầu trời ấy trở nếu u ám, đôi chân mong chạy thật nhanh về phía cô do một điều nào đó chẳng hình dung. Mà lại không, ta cứ chạy ngược hướng cứ chạy mãi từ con phố này đến con đường khác nước mắt theo gió ngược hướng tưới mát đầy đủ kỉ niệm còn sót lại.Từ lúc nào mà cô lại nhìn ta không thể là cảm hứng hạnh phúc. Mà là phần lớn lần né tránh góc nhìn của ta như sợ hãi rằng phải nhìn thấy điều gì đấy xa lạ. Cô đã thôi tựa vào sống lưng ta lúc đèo nhau trên những con dốc chênh vênh. Mặc dù là điều gì đi chăng nữa nhưng ta chỉ có thể chấp nhận vì ta thật sự yêu cô mặc dù tuổi trẻ trước mắt là đông đảo chọn lựa. Nhưng mang đến giờ phút ấy ta muốn đóng băng tình yêu năm 17 tuổi ấy mang đến hết đều tháng ngày son trẻ.Cuối hạ năm 17, ta biết cô bé mà ta yêu có nhu cầu các điều tốt hơn mà đông đảo điều lúc này ta không thể đến cô. Với ta phê chuẩn rằng ta quan yếu giữ cô lại nữa dù trong lòng cố kìm nén nhằm khi cách nhau sẽ bớt chơi vơi. Bắt buộc cố gồng lên rằng mình khỏe khoắn nhưng cấp thiết và đành phải chấp nhận rằng cô gái ta yêu thương năm ấy vẫn là quá khứ. Ta không thể nhìn theo cô nữa, không hề chung đường mặc dù cho là song song cho đến một ngày ta và cô sẽ qua mọi thương tổn. Phút giây ta bước thoát ra khỏi bầu trời không có cô là ta chấp thuận với việc cô đang mãi chỉ là 1 trong áng mây ở đâu đó trên vòm trời nhưng mà theo mãi mang đến cuối cuộc sống cũng chẳng thể nào bắt được.Cho đến bây giờ ta lại thấy được cô vô tình trên phố và tôi sẽ biết rằng bầu trời năm 17 tuổi đã quay lại. Cảm giác xót xa sẽ vơi từ lâu chỉ trường tồn một nụ cười nhẹ bẫng ngang qua. Đôi môi cứ ngập xong xuôi để tạo nên lời xin xin chào nhưng lại ko thể bởi vì điều gì đó chẳng hình dung. Có thể là vì chưng sợ cái lạng lẽ sợ sự lẩn tránh mà cô vẫn từng.

Xem thêm: Theo Giáo Trình Tư Tưởng Hồ Chí Minh, Động Lực Chủ Yếu Của Sự Phát Triển Nước Ta Hiện Nay Là Gì?

*

Gió cuối hạ hiu hắt, không trẻ trung và tràn trề sức khỏe như ngày hạ năm ấy, vậy yêu cầu dặn lòng ko được khóc bởi không thể yếu đuối trước khía cạnh cô vì chưng điều gì nữa. Bắt buộc làm cô lặng lòng rằng nam giới trai tình đầu của cô đã trưởng thành không còn là một kẽ ngớ ngẩn cứ theo cô rong ruổi mỗi một khi tan lớp.Cô quan sát rồi vẫy tay chào: “Tớ về bên rồi đây” ta lại lặng tín đồ nhìn cô cho lạ cứ đứng kia không cách lại chẳng ngoảnh đầu đi như cơ hội trước. Ta quan sát cô sau bao tháng ngày xa vắng tanh sau phần nhiều ngày tháng son trẻ tiếng ta lại được gặp. Bao gồm ai đó đã có lần hỏi tôi cô bé năm 17 tuổi của bạn sao rồi. Tôi chỉ im lặng, nhưng bây giờ tôi đã nói với chúng ta rằng ngay bây giờ cô gái ấy đã quay về vẫn an nhiên như cuối hạ năm ấy.Cái ôm thứ nhất sau rất nhiều lần hạ sang làm cho ta bật khóc nước mắt lăn nhiều năm trên má khi được ôm cô vào lòng. Ta chẳng bận tâm cô rời xa vày điều gì bởi vì sẽ có người xa ta vì đơn giản dễ dàng đoạn đường đó họ buộc phải làm điều họ cần. Và lúc này ta đi một đoạn mới trong cuộc đời. Cùng họ trở về và cùng đi toàn vẹn hết rất nhiều ngày tháng còn sót lại trong cuộc đời.Năm tháng tuổi trẻ sắp dần qua, cũng chính là lúc ta và cô bé ta yêu thương năm 17 tuổi đã trở về bên cạnh nhau sau tháng năm vô nghĩa. Trên giáo mặt đường ta thoả nguyện khi được ráng tay cô được quan sát cô trong cỗ váy cưới màu trắng lòng ta hứa rằng sẽ giữ cô bởi được sẽ ôm cô vào lòng suốt phần nhiều tháng này còn lại.© Nghiêm Minh độc nhất – webmuanha.com