Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọcMẹ ru con yêu thương con tha thiếtMong cho con luôn luôn ngoan hiền, giấc no sayLời hát này sao con không nhớXa quê hương con biết mẹ mong chờTết về, nhà vắng, cửa phòng con vẫn luôn mởNhững bộ quần áo con mặc đã không vừaĐầu giường mẹ là những tấm hình năm xưaNhững tấm hình khi con còn béCon à, xuân này con đã về chưa.Mẹ ơi, con sẽ vềTết nay, mùa xuân năm nay con sẽ vềTừng ngày dài trôi qua con mỏi mệtNhững vội vã nơi đây làm con thêm mỏi mệt.Con đã đi xa mẹ những ngày quaNước mắt con giờ cũng tan theo những tháng năm xa nhàMỗi khi chiều về, khóe mắt lại cay.Mẹ ơi, con sẽ vềTết nay, mùa xuân năm nay con về màCùng mẹ ngồi gói bánh từng đêm nhaNgắm mẹ vui cùng con vui bên bếp lửa hồng.Đôi mắt mẹ giờ đây đã nhiều nhănĐôi bàn tay yêu thương chở che con qua những tháng ngàyMùa vẫn đi qua, qua hết những mùa đông.<ĐK:>Con đã không về biết bao mùa Tết rồiBao nỗi mong chờ thấm trên nước mắt mẹTừng nỗi buồn như khắc sâu vào trong trái tim.Nhà bên kia rộn vang những tiếng hát, những tiếng nóiCủa những người con đi xa quê hương mang yêu thươngNay trở về, riêng mẹ vẫn bơ vơ.Con nuốt nghẹn ngào thấm sâu vào trái timHình bóng mẹ ngồi dưới hiên nhà, mẹ chờ con vềMột năm, hai năm rồi ba năm.Mẹ ơi con sẽ băng qua muôn non sông khơi sâuVượt thời gian tìm về quê hương con nơi đâuĐể con tìm về, Tết nay con về.Mái ấm tan vỡ khi còn béMột gia đình đôi vai mẹ chốngBố xa, đâu có ai dạy con cách làm người đàn ôngGiữa cuộc đời này đầy những mệt nhọcCon tự ngã và tự họcMẹ không bên cạnh nhưng mẹ luôn bên cạnhĐó là cách mẹ yêu con phải khôngCon biết con luôn viết cho những người con gái bước quaVà con biết họ rồi sẽ đi mấtCon luôn biết con sống vì tình yêuĐôi khi con quên tình mẹ là thiêng liêng nhấtNo, con không muốn hát nữa, không muốn viết đâuĐến đây con không cầm nước mắt đượcVì mẹ còn ở đây được với con bao lâuChính điều đó con không thể biết chắc đượcNhưng có những điều con cần phải nói raMẹ ơi trước khi điều đó muộnCon chưa bao giờ nói yêu mẹCon luôn giữ trong lòng dù biết mẹ có buồnGiữa đời một mình con không careVì khi về đến nhà con vẫn là con mẹNhững nếp nhăn kia đừng ở trên mặt mẹĐừng già thêm chút nào nữa để con vềVì giờ đây con đã thấy trên mắt mẹ vết chân chimGiờ đây con đã thấy trên tóc mẹ vài sợi bạcGiờ đây con đã thấy mình lớn và trưởng thànhNên giờ đây con đã sợ mẹ xa theo thời gianMẹ ơi! Tết này con về để mùa xuân này bên mẹVì cuộc sống này bao lâu con lại xa mẹ như thếMẹ ơi tết này con về về nhà quây quần bên mẹVề để thấy khuôn mặt hiền, con chỉ muốn được như thế thôi.