*

Không được, quan yếu tiếp tục được nữa.

Bạn đang xem: Tổng giám đốc đừng tới đây

Mặt Đường Mạn Mạn đỏ bừng, sau sống lưng ướt đẫm, lần khần là lo ngại tuyệt xấu hổ. Bởi bởi cô phát hiện nay, thậm chí nơi đó của bạn dạng thân bản thân có phản nghịch ứng."Thật sự. . . Không thể liên tục được nữa.""Tại sao."Thấy cô cắm môi ko đáp, ánh nhìn Hạ Toắt con lóe sáng, "Không lý giải được thì liên tiếp."Tình hình này có tác dụng gắng làm sao cô hoàn toàn có thể tiếp tục? Nhưng mà lại cô lại cấp thiết nào nói thoát ra khỏi miệng được. Đường Mạn Mạn lại có xúc động ao ước ngất đi một lần tiếp nữa, cô cắn răng một cái, rước không còn can đảm, đứng nhảy dậy ----Một bàn tay lớn rơi xuống, khá dùng sức bỏ trên đầu vai cô, "Kịch" một tiếng, cô lại ngồi trngơi nghỉ về."Muốn nắn chạy?"Hiện nay phía trên, khoảng cách thân Hạ Toắt cùng cô khôn cùng gần, có thể nghe thấy giờ đồng hồ hít thở của nhau, khuôn khía cạnh tuấn tú của anh ấy chỉ cách khía cạnh cô mấy tấc, ngay gần mang đến nỗi trong cả chóp mũi anh cũng sắp dán kèm lên.Anh cong khóe môi, thảnh thơi nphân tử nsinh sống nụ cười: "Tôi không ưng ý nhất là cấp bên dưới ko nghe lời. Em đang ý muốn bị trừng phạt. . . Vậy thì nhỏng em ước muốn."". . ."Cái mồm nhỏ bị người ta trẻ khỏe ngăn chặn. Đường Mạn Mạn há hốc mồm, còn chưa kịp nói giờ làm sao đã trở nên giật đi cục bộ tương đối thngơi nghỉ.Trong nháy mắt Lúc cô hé môi, lưỡi của anh ấy vẫn vượt cơ trượt vào. Không phải tốn các mức độ vẫn cạy msống được răng môi cô, cuốn đem loại lưỡi bé dại thơm tho sẽ né tránh, cùng nhau dancing múa, triền miên hút ít không còn ngọt nhạt trong mồm cô... . . . . A. . . .Đường Mạn Mạn trọn vẹn mê mẩn rồi. Cthị trấn gì xảy ra nỗ lực này? Là chống hôn sao? Người đó còn được xem là Hạ Tranh!Không thể làm sao, điều này quan trọng như thế nào. . . Đại boss ko ưa thích cười cợt, thờ ơ cnóng dục, làm thế nào rất có thể đột nhiên chống hôn cô, không dừng lại ở đó vừa rồi anh còn nnghỉ ngơi nụ cười, lúc anh mỉm cười rộ lên. . . Thật sự khôn cùng đẹp mắt.Toàn bộ đại não số đông trở thành bột nhão, Đường Mạn Mạn muốn giãy giụa, tuy vậy cô phạt hiện tại ngay cả khóc cô cũng không được mức độ. Xong đời, cô bị trúng mỹ phái mạnh kế rồi. Cô khóc ko ra nước đôi mắt, có lẽ nào gọi truyện H quá nhiều, xuyên ngày YY ông nhà, cho nên mới chạm chán báo ứng?Cô thất hồn lạc phách, Hạ Tranh ma hình như phân phát hiển thị cô thất thần, anh bất mãn mút ít môi cô một cái. "Làm gì rồi cũng phải siêng trung khu một chút.""A,. . . Hạ, Hạ tổng. . . " Đường Mạn Mạn cố gắng nói chuyện lúc anh kéo dãn dài khoảng cách giữa nhị đôi môi, "Không, ko được. . . Ừm.

Xem thêm: Giá Trị Cốt Lõi Của Con Người Là Gì ? Top Các Giá Trị Cốt Lõi Của Doanh Nghiệp

. . , Nơi này. . . Không được.""Tại sao không được?" Giọng anh tương đối khàn."Bởi bởi chỗ này là. . . tôi, là. . . Văn uống phòng."Vừa nói xong xuôi, cô đã cảm giác gồm chút thân quen tai. Ánh đôi mắt người đàn ông hiện lên ý mỉm cười, anh tương đối dùng sức bao phủ lấy cô, ôm cô thuộc ngồi xuống ghế.Đó là tứ núm ko không giống gì cùng với nam chị em chủ yếu sinh sống trong truyện, lưỡi của anh quét qua vành tai Đường Mạn Mạn, năm ngón tay thon thả lâu năm thanh trang đã lâm vào tình thế đôi gò bồng đào ngạo nghễ ưỡn lên của cô ý."Tại sao không được?" Anh lập lại lần tiếp nữa, tiếng nói bị đè cổ nén rất nhỏ dại giống hệt như một loại năng lượng điện xoẹt qua, cho tới bây chừ, Đường Mạn Mạn trước đó chưa từng nghe thấy anh thì thầm với chất giọng này.Vừa trầm, vừa tốt, y như lửa cháy cũng tương tự ẩn chứa băng tuyết.Thân thể cô run lên bần bật, bởi vì. . . Ngón tay anh khẽ hễ, đúng đắn ấn lên trái anh đào bên dưới lớp áo."A. . . . . "Không hứa mà lại gặp, anh mỉm cười vơi một tiếng, "Nơi này của em, cứng lên rồi.""A, aha. . . Không tất cả, tôi không có. . ."Không đến cô bao gồm thời cơ giải thích, tay Hạ Tnhóc xoa vơi, ban đầu giao động bao phủ trái anh đào của cô. Mùa hè cổ lạnh buốt, xống áo đơn bạc, Đường Mạn Mạn chỉ mang áo sơ mi White đơn giản dễ dàng, chất vải tơ tằm mềm mịn, anh dìu dịu vân vê, có thể cảm thấy được hoa vnạp năng lượng trên áo lót.Đường vân khá nhấp nhô cứ đọng những điều đó bị ngón tay kìm rước, ngay từ trên đầu trái anh đào của cô ý vẫn sẽ ngủ say, theo rượu cồn tác vuốt ve hoàn hảo của người bọn ông thì dần dần thức thức giấc, áo bra bị một vật dụng có form size bởi phân tử lạc khiến cho nhô lên, trực tiếp đứng mang đến nỗi ước ao phá vỡ lớp áo chui ra phía bên ngoài."Nào," Hạ Tranh ma thông báo đợt nữa, "Để tôi chú ý coi, nụ hoa nhỏ dại của em đã cứng đến hơn cả như thế nào rồi?"Vừa ngừng lời, anh đang bắt chước y hệt như vào truyện, túa vứt cúc áo, bàn tay trượt vào vào."A.. . . Ừm a..... ưm...." Cố rất là nén rên rỉ, Đường Mạn Mạn gồm cảm hứng khu vực đẫy đà của mình bị chũm.""Không được. . . Ừ ha ha, ko. . . Không thể." Bàn tay xoa nạm nhũ thịt thướt tha, hệt như chơi đùa một món đồ đùa mới, vừa massas vừa chà xát, biến hóa thành muôn nngớ ngẩn những thiết kế, domain authority thịt Trắng nhỏng tuyết nhỏng ao ước tràn qua kẽ tay."Câu này, nghe đâu em chưa ghi vào," Hạ Tnhãi con bỗng nhiên nói.Thần trí Đường Mạn Mạn sẽ lạc vào sương mù, nghe anh nói cầm, cô khẽ giật mình. Thấy cô trợn mắt nkhiến thơ quan sát bản thân, anh ko ngoài bật cười: "Em đã ghi vật gì em cũng ko nhớ?""Tôi, tôi. . ." Cô lo sợ ko vấn đáp được, ngay lập tức chớp nhoáng, trái anh đào bị nhéo một chiếc."Ngoan ngoãn một ít, tôi sẽ thực hành thực tế theo mọi gì em ghi nhưng mà."quái thú, anh có sở trường gì nỗ lực này? Đường Mạn Mạn cảm giác hỏng bét, cô ko báo cáo, quả anh đào bị xoa bóp hai dòng, quả nhiên anh học theo hầu như gì cô ghi ra, vừa đùa cợt song gò bồng đào của cô, vừa ghẹ sát vào vành tai cô lẩm bẩm: "Mềm thừa, mềm vượt. . . Thích không, hửm?!"Đến lúc này, văn uống chương đã hoàn thành, phần tiếp sau Đường Mạn Mạn còn không suy nghĩ ra, cô thầm nghĩ bao gồm yêu cầu sẽ tạm dừng tại đây hay không, không ngờ rằng Hạ Trỡ ràng đột ngột buông tay ra, anh thong thả nói: "Nếu nhỏng không có phần tiếp theo ------"Gánh nặng trong tâm cô tưởng như được buông bỏ bỏ -----"Vậy thì em phát âm thành giờ đi."============================Lão sói xám bắt đầu lòi đuôi.